Cao trào của phim diễn ra trong một trận chiến lớn dưới hiện tượng nhật thực. Ánh sáng mờ ảo, sự tương phản giữa bóng tối và ánh lửa dung nham tạo nên một phông nền tráng lệ cho trận chiến cuối cùng. Tuy nhiên, đây cũng là lúc kỹ xảo bị thử thách nhất. Mình thấy rằng, trong các cảnh hỗn loạn với quá nhiều yếu tố (lửa, nước, máy bay, Ikran, Medusoids), hình ảnh đôi khi trở nên rối mắt và khó theo dõi, còn khi máy quay zoom vào các cuộc đối đầu cá nhân, chi tiết biểu cảm trên khuôn mặt CGI của nhân vật vẫn giữ được độ chân thực rất cao.
Phim sử dụng định dạng 48 FPS cho khoảng 40% thời lượng phim. Định dạng này chủ yếu được áp dụng cho các cảnh hành động cường độ cao, các cuộc chiến trên không hoặc các phân cảnh dưới nước nhằm giảm hiện tượng nhấp nháy và tăng độ mượt mà cho hình ảnh 3D. Khoảng 60% thời lượng còn lại (chủ yếu là các cảnh đối thoại hoặc tâm lý chậm) vẫn giữ ở mức 24 FPS để duy trì trải nghiệm điện ảnh truyền thống.
Tuy nhiên, toàn bộ bộ phim thực tế được đóng gói trong một "container" 48 FPS. Với những cảnh quay 24 FPS, hệ thống sẽ tự động nhân đôi mỗi khung hình để khớp với tốc độ trình chiếu của máy chiếu mà không làm thay đổi cảm giác chuyển động của phim.
Để tránh hiệu ứng "phim truyền hình" vốn thường bị chỉ trích ở các phim trước đây, James Cameron đã sử dụng các công cụ như TrueCut Motion để tinh chỉnh độ mờ chuyển động cho từng khung hình, giúp hình ảnh mượt mà nhưng vẫn giữ được chất liệu điện ảnh. Nhưng nếu bạn để ý kỹ, vẫn sẽ có những hiện tượng giật cục nếu bạn coi ở định dạng IMAX vì "tính năng" variable refresh rate.
Nói một chút về âm thanh và âm nhạc trong phim, ngắn gọn thì nó vẫn xuất sắc mặc dù có sự thay đổi ở vai trò người cầm trịch, nếu bạn trải nghiệm ở rạp IMAX thì bạn sẽ cảm nhận được rõ nhất về sự hoành tráng của thế giới Pandora.
Nếu có một cái tên nào đó trong lịch sử điện ảnh có khả năng khiến cả thế giới nín thở chờ đợi từng khung hình, đó chính là James Cameron. Từ những con robot trong Terminator đến thảm kịch lãng mạn Titanic và sau đó là cuộc cách mạng 3D với Avatar (2009), Cameron đã xây dựng sự nghiệp của mình dựa trên việc phá vỡ những giới hạn bất khả thi.
Avatar: Fire and Ash là một bộ phim được sinh ra cho rạp chiếu phim. Xem nó ở nhà, trên laptop hay TV thì mình nghĩ rằng đó là một sự lãng phí. Dù nội dung có thể không làm hài lòng những người tìm kiếm sự sâu sắc hay mới lạ trong kịch bản, nhưng về mặt trải nghiệm giác quan, nó vẫn là vô đối.
Nếu bạn là người yêu công nghệ, yêu cái đẹp và muốn biết giới hạn của điện ảnh hiện tại đang nằm ở đâu, hãy ra rạp và thưởng thức. Nhưng hãy chuẩn bị tâm lý cho một cốt truyện an toàn và một cái bàng quang thật tốt 😁.